Thơ tình – Cổ tích Biển và Em …
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 25, 2007
Cổ tích Biển và Em…
Có một thời Biển và Sóng yêu nhau
Người ta bảo Biển là mối tình đầu của Sóng
Sóng dạt dào ôm bờ trưa nóng bỏng
Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca
……
Rồi một ngày Sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với Biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với Vầng Trăng
……
Sóng trở về và Biển thấy ăn năn
Sóng vô tình để biển xanh vô tội
Tình chỉ trọn khi không còn gian dối
Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về…
……
Đã có lần anh kể em nghe…
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Ước hẹn trăm năm vì thế quá mong manh
……
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu anh Biển chẳng hề chung thuỷ
Dù bạc đầu Sóng vẫn mãi thuỷ chung
……
Anh dắt em đi giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng
Dù vẫn biết tình em trong trắng
Vẫn mong mình thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa…..
******************************
Sóng , Biển và Gió
Nếu được nói về mối tình sóng biển
Thì em ơi nghe anh nói lời này
Sóng đi xa đâu phải vì nông nổi
Mà chỉ vì mối tình sóng – gió thôi.
Gió mới chính là tình đầu của sóng
Họ yêu nhau chỉ bởi vì tình yêu
Thật đơn giản đưa hai người xích lại
Bên bờ cát trắng – điểm hẹn mối tình đầu.
Cũng vì biển nghĩ mình dài rộng quá
Nên lạc trong những suy tưởng mông lung
Đem trái tim biển dành cho tất cả
Thuyền, sóng, trăng và ánh nắng trên trời.
Đến một ngày trăng hò hẹn với biển
Không phải vì biển ngỡ sóng không về
Mà chỉ vì chính vào thời khắc đó
Biển thấy mình hạnh phúc ở bên trăng.
Em có nhớ mối tình thuyền và biển
Được ai đó kể trong câu chuyện tình
Thật lãng mạn và cũng thật cảm động
Có thể bởi vì lúc đó họ yêu nhau
Em thấy không tình yêu là thế đó
Đầy mơ mộng và lãng mạn vô cùng
Nhưng cũng không kém đi phần phức tạp
Chỉ bởi vì đơn giản là tình yêu…
********************************
***********************************************************************
Xin cảm ơn anh SHOCKMAN đã post những bài thơ này!



toan đã nói
CỔ TÍCH BIỂN VÀ ANH
Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về và biển thấy ăn năn
Biển ngoại tình và biển xanh mang tội lỗi
Sóng thét gào không thể tha thứ tội
Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối…
Sóng bỏ đi kể từ đó không về…
Đã có lần anh kể em nghe
Chuyện tình chúng mình không hề đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian thề hẹn cũng mong manh
_Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí?
Không đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung
Anh dắt tay em bên sóng biển muôn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện thời xa vắng
Dẫu chẳng phải tình đầu anh trong trắng
Chỉ van em thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa!!!
Tôi nghĩ đây mới là bài thơ gốc..bà con xem hộ coi
phuong đã nói
biển và tình yêu!khao khát một tình yêu dào dạt và áo ạt như những con song đẹp đẽ!nếu ai đã từng yêu,hãy đến bên cạnh những con sóng vỗ ào ạt và dào dạt!
H.Sa đã nói
bài thơ hay nhưng buồn quá!
Ước gì… không bao giờ có kết thúc buồn.
Snow đã nói
Uh, bai thu 2 moi la bai tho goc
Snow đã nói
Chuyện tình chúng mình không hề đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian thề hẹn cũng mong manh
Không đơn giản đâu! Thực tế đi!