Posts Tagged ‘Food’
Nature, Drink Photos (2)
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
Đăng trong ẢNH ĐẸP | Tagged: Food, Nature | Leave a Comment »
Nature, Drink Photos (1)
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
Đăng trong Thiên nhiên, ẢNH ĐẸP | Tagged: Food, Nature | Leave a Comment »
Vài mẹo nấu và giữ thực phẩm ngon
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
Cho vài lát nghệ hoặc tỏi vào thùng chứa gạo, ngũ cốc để tránh côn trùng xâm nhập. Nếu món cà ri bạn nấu lỡ bị mặn, thêm vào một ít bột gạo rang, món ăn vừa thơm vừa nhạt bớt.
Vài mẹo nhỏ dưới đây có thể rất hữu ích với bạn trong việc bếp núc đấy.
- Cho bột gạo vào một hộp nhựa và cất vào tủ lạnh sẽ lưu giữ được lâu hơn.
- Thêm một ít giấm vào nước luộc khoai tây, khoai sẽ mau mềm và thơm hơn.
- Cho một nhúm nhỏ bột bắp vào lọ đựng muối để giữ muối không bị ẩm.
- Để giữ bột mỳ khỏi bị ẩm mốc, cho vào lọ đựng nó một lá nguyệt quế.
- Muốn lột vỏ tỏi dễ dàng, rửa và ngâm tỏi trong nước lạnh khoảng một giờ trước khi lột.
- Các loại đậu sẽ giữ được màu xanh nguyên thủy sau khi luộc nếu bạn cho một lượng nhỏ đường vào nước luộc.
- Các loại rau lá xanh sẽ giữ được sự tươi ngon nếu bạn bọc chúng trong giấy báo trước khi bỏ vào tủ lạnh.
- Khi luộc trứng, dùng kim tạo một lỗ nhỏ trên phần tròn của quả, trứng sẽ không bị vỡ.
- Trứng sau khi luộc cho ngay vào nước lạnh 5 phút, vỏ sẽ dễ lột hơn.
- Nếu không có dụng cụ cắt trứng, nhúng dao vào nước nóng, khi cắt trứng sẽ không bị vỡ.
- Trứng cho vào nước lạnh và giữ trong tủ lạnh sẽ được lâu hơn.
- Nếu bánh mỳ quá mềm và khó cắt, hãy hơ nóng dao trên bếp lửa.
- Nếu bạn chỉ cần sử dụng lòng trắng trứng, cho phần lòng đỏ còn lại vào một chén nước lạnh hay sữa và cất vào chỗ tối. Khi dùng, chỉ cần đổ sữa hay nước đi, lòng đỏ vẫn tươi nguyên.
- Thêm một ít bột chanh hoặc vỏ chanh khô mài nhuyễn vào các món bánh để làm giảm mùi tanh của trứng.
- Muốn khoai tây chiên hay chuối chiên được giòn, phun một ít nước muối lên khoai hay chuối khi đang chiên.
- Vỏ lụa các loại hạt sẽ dễ lột hơn nếu bạn ngâm chúng trong nước ấm.
- Thêm vào lát nghệ vào món đồ chua để lâu bị hư hơn.
(Theo Phụ Nữ)
Đăng trong Ẩm thực | Tagged: Food | Leave a Comment »
Bún đậu mắm tôm
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007

Tôi dám chắc nếu có một phép màu từ cõi huyền bí nào đưa hương hồn của nhà văn Vũ Bằng trở lại dương gian, một trong những điều ông sẽ thấy chẳng mấy khác xưa, đó là “Món ngon Hà Nội”. Những món ăn đường phố, dường như đã có một nhà nghiên cứu nước ngoài nào đó nói rằng, chỉ và duy nhất món ăn đường phố mới làm ta hiểu hồn dân tộc.
Tinh tuý của cuộc sống, điều mê ly của nghệ thuật tận hưởng niềm vui liệu có thể kết dính vào những gánh hàng rong và những góc, ngõ, đầu cuối của ngõ, của phố và của biết bao mảnh vỉa hè đã in dấu muôn lượt người ghé qua.
Song không hiểu sao Vũ tiên sinh xưa lại bỏ quên bún đậu mắm tôm? Hay sinh thời ông vốn là đàn ông nên không mấy chuộng món ăn không thiếu gì “tai tiếng” vì mùi vị, song cũng lừng lẫy chẳng kém với nét quyến rũ phàm trần này?
Không rõ Hà Nội xưa bún đậu có được bán thành khu riêng biệt hay không, còn giờ đây, muốn nhấm nháp những bánh bún trắng ngần chấm cùng mắm tôm đánh chanh tơi bọt, thì đã có hẳn ngõ Phất Lộc “hiến dâng” cho người sành ăn những nét đáng yêu vào bậc nhất của Hà thành xưa cũ.
Từng con bún trắng ngần được xếp trên đĩa. Khác với các món bún chan, khi đã nhắc tới bún đậu mắm tôm thì phải dùng bún bánh sợi nhỏ. Những miếng chanh tươi rói vắt thẳng vào bát mắm tôm, rồi đánh cho sủi bọt, đánh cho tới khi cả bát mắm đen kịt lúc đầu trở thành một khối bọt tơi xốp nâu bóng, thơm ngát, khác hẳn mùi vị ban đầu.
Những bìa đậu mới vớt từ chảo lên còn kêu xèo xèo, nóng tới bỏng môi. Người bán hàng tay thoăn thoắt bốc bún, múc mắm, cắt đậu. Song để tận hưởng mùi vị của món này thì không thể nhanh thoăn thoắt được. Cầu kỳ và đúng kiểu, hai nét này thật đúng, đúng tới cả món ăn bình dân nhất hạng này. Bởi các bà, các cô đâu phải chui vào ngõ nhỏ sực nức khói để chén một món ăn một cách thiếu cẩn trọng?
Phải lựa chọn cho đúng đĩa rau kinh giới thật tươi mướt. Phải lựa cho được bìa đậu rán chín vàng phồng rộp vỏ ngoài và nuột nà ruột trong. Phải tỉ mỉ gẩy cho hết hạt ớt của những miếng ớt xắt rối. Phải đánh mắm tôm cho đều và dậy mùi, nếm trên lưỡi phải có hương vị ngon ngọt, chua, cay, mặn… của tất cả cung bậc vị giác. Lúc đó mới có thể khẽ khàng gắp bánh bún nhúng một chút vào bát mắm, ngắt vài nhánh rau, thêm miếng đậu nóng và nhai chậm rãi để vị béo của đậu, vị mát của rau, vị mát của bún thấm vào từng góc của thần khẩu.
Người miền Nam sẽ la lên “cha chả là ngon”. Người miền Trung bật lên lời cảm thán “ngon sao ngon quá”. Còn các bà, các cô miền Bắc sẽ xuýt xoa “thích không, ăn nữa nhé”. Bởi món này phải chén liền tay, và thường người sành ăn sẽ kết thúc đĩa đậu khi những bọt mỡ vẫn còn nổ lách tách trên vỏ miếng đậu vàng óng mỡ màng.
Thực ra, Hà Nội không chỉ có ngõ Phất Lộc là nổi danh về bún đậu mắm tôm. Biết bao hàng quán cố định hay gánh rong, gia truyền hay mới gia nhập nghề làm hàng… đều cống hiến cho người sành ăn những địa chỉ dễ tìm, dễ nhớ. Tất cả đều khác nhau về địa danh, song giống nhau ở nét chung – sự quyến rũ giản dị và giá tiền lại rất đỗi bình dân.
Theo Heritage
Đăng trong Ẩm thực | Tagged: Food | Leave a Comment »
Lịch sử Coca Cola
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
Lịch sử của nước giải khát Coca – cola đã có hơn 100 năm. John Pemberton, một sĩ quan quân dược thuộc đội quân thất trận trong cuộc chiến tranh Bắc Nam ở Mỹ vào các năm 1861-1865 đã trở về quê hương Atlanta để mở một quán cà phê nhỏ – cửa hàng thực phẩm khô để sống. Trong quán cà phê nhỏ nghèo nàn của mình, dược sĩ này đã bán một số dược liệu và thu nhập được một số tiền ít ỏi. Rồi đến một ngày số dược liệu kia đã cạn, ông phải tìm tòi những dược liệu mới. Một lần ông đã trộn nước chiết từ lá Coca và hạt Cola để uống thử. Đó là vào năm 1886, ông uống thử nước giải khát này và thấy rất ngon. Thế là ông điều chế hàng loạt chai nước giải khát để uống và còn gửi về quê hương ông, ông gọi đó là nước giải khát Coca-cola.
Cây coca có tên khoa học là Erythroxylon coca Lamk, thuộc họ Erythroxylaceae. Từ lá cây này người ta chiết được cocain. Nguồn gốc ở Nam Mỹ, chủ yếu ở Bolivia, Peru, trên các vùng cao, lá lớn, to và dài. Cây coca được nhập vào nước ta cách đây 50 năm, trồng làm cảnh ở các vườn hoa chính của Sài Gòn vì màu lá rất xanh, hoa màu trắng, quả màu đỏ, lại là thứ coca cảnh Erythroxylon coca var, novogratene. Lá coca dễ nhận vì có hai nếp gấp của lá trong chồi (gân giả).
Từ xa xưa, người dân Nam Mỹ đã dùng lá coca để nhai với vôi hay tro đốt như người Việt Nam dùng lá trầu để nhai trầu thì sẽ cảm thấy không đói.
Cây cola có tên khoa học là Cola nitida A.Chey họ Sterculiaceae, trồng nhiều ở châu Phi. Trong hạt coca có caphein và chất đắng colatin. Pháp đưa cây này trồng ở Hà Giang, trước đây có mang về trồng làm mẫu ở Viện Dược liệu. Thời tạm chiến, Pháp phải nhập hạt này cho quân đội châu Phi của họ. Người ta kể rằng một người đưa thư đã chạy suốt đêm để đưa thư khẩn, mà chỉ nhai hạt cola cho khỏi buồn ngủ và tăng sức lực.
Năm 1888, dược sĩ John Pemberton bị ốm nặng, nằm liệt giường. Ông đã bán quy trình pha chế Coca-cola cho một người bạn là Asa Gripps Chandler cũng là một nhà dược liệu học ở Atlanta với giá tiền là 238 đôla. Asa đã cho phát triển mặt hàng Coca-cola, ông cho đóng thêm khí CO2 vào nước giải khát để thêm hấp dẫn. Năm 1892, bằng sáng chế của nước giải khát này đặt dưới nhãn hiệu Coca-cola. Nhờ biết làm ăn và có tài chào hàng, đến năm 1919 Asa đã thu được tiền lời 25 triệu đôla.
Thoạt tiên có chút xíu cocain trong công thức của nó cũng như trong rượu Mariani mà Emile Zola, Jules Verne và ngay cả Hoàng hậu Victoria đều ưa chuộng. Ngay từ năm 1903 các lá coca-cola dùng để pha chế đã chiết hết chất cocain. Năm 1909 trên thị trường đã có 69 loại nước giải khát Coca-cola rởm, tất cả đều có chất chiết lá coca. Tuy vậy ngay từ ban đầu lượng cocain cực kỳ nhỏ, do đó chất kích thích là caphein của hạt cola có nhiều hơn cả chất “ma túy” nói trên. Vì vậy, chúng ta không sợ sẽ nghiện cocain khi uống nước giải khát Coca-cola.
VŨ VĂN CHUYÊN
Nguồn: Thông tin khoa học, công nghệ, số 3.1996
Đăng trong Lịch sử, Ẩm thực | Tagged: Food, History | 1 Comment »



