HằngNga, tui iu em lắm!!! ;))

Style: Lãng mạn…Trong sáng…Vui tính…Thân thiện…Kết bạn mọi nơi…!!! Welcome!!! ^__^

Posts Tagged ‘story’

Đưa em đi khóc – Giang Anh

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 27, 2007

Đăng trong Truyện ngắn | Tagged: , | 3 phản hồi »

Truyện Giáng sinh – Paulo Coelho

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 24, 2007

 

http://noel.momes.net/lettre-au-pere-noel/images/lettre-pere-noel2.jpg

Truyện truyền thuyết thời Trung Đại kể lại rằng :

Tại một quốc gia mà hôm nay chúng ta gọi là nước Áo, có một gia đình tên là Buckhard – gồm người cha , người mẹ và một bé trai – mưu sinh bằng nghề xiếc làm sống động những buổi lễ Giáng Sinh và ngâm những bài thơ, hát những bản nhạc cổ trữ tình … để giúp vui cho người qua lại . Hiển nhiên là ông ta không bao giờ có dư giả tiền để mua quà tặng cho vợ con mình nhưng người cha vẫn thường nói với con trai ông ta :

Đọc tiếp »

Đăng trong Truyện ngắn | Tagged: , | Leave a Comment »

Giáng sinh … điên! – Hoàng Đình Quang

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 24, 2007

ĐIÊN TRONG ĐÊM GIÁNG SINH
Truyện ngắn của HOÀNG ĐÌNH QUANG

(Tặng Nguyễn Thu Phương)

 

Tôi viết truyện ngắn này để tặng nhà văn Nguyễn Thu Phương, như đã trót hứa, khi đọc truyện ngắn “Trái tim không cần thay đổi”, một truyện ngắn hay của chị. Việc tặng này chỉ có ý nghĩa tượng trưng và mang tính đồng nghiệp thuần tuý. Và vì thế, tôi cũng tặng tất cả các bạn của tôi. Chúc một Giáng sinh tươi vui.

H.Đ.Q

Đọc tiếp »

Đăng trong Truyện ngắn | Tagged: , | Leave a Comment »

Cổ tích cho những hy vọng không thành!

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007

 


1. Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :


_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.


Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.

Đọc tiếp »

Đăng trong Truyện cổ tích | Tagged: | Leave a Comment »

Cà Rốt và Củ Hành – Phạm Thị Ngọc Liên

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007


Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: “Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi”.


Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: “Chắc là để phơi quần áo đấy mà”.


Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.

Đọc tiếp »

Đăng trong Truyện ngắn | Tagged: , | Leave a Comment »

Câu chuyện ba số 3 – Bob Proctor

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007


Tôi vẫn thường điều khiển các buổi hội thảo vào cuối tuần tại Deerhurst Lodge, bắc Toronto. Vào một đêm, cơn bão đã quét ngang một thị trấn nhỏ ở phía bắc chúng tôi, Barrie, giết hại nhiều người và thiệt hại lên đến hàng triệu đô la. Vào đêm Chủ nhật, trên đường về nhà, tôi dừng xe khi chạy ngang qua Barrie. Tôi dừng lại bên đường cao tốc và nhìn quanh. Ngổn ngang. Khắp mọi nơi đều là những căn nhà đổ nát và những chiếc xe bị lật ngược.
Cũng vào đêm đo,ù Bob Templeton cũng chạy trên con đường cao tốc đó. Cũng như tôi, anh ấy cũng dừng lại để xem sự thiệt hại do thiên tai tạo ra, nhưng suy nghĩ của anh ấy hơn tôi nhiều. Bob là phó chủ tịch của Telemedia Communications, công ty sở hữu một loạt các đài phát thanh ở Ontario và Quebec. Anh ấy nghĩ rằng có thể giúp được những con người khốn khổ này với các đài phát thanh mà công ty anh có.

Đọc tiếp »

Đăng trong Bài học cuộc sống | Tagged: , | Leave a Comment »

Chạy đi, Patti, chạy đi!

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007

Ngay từ nhỏ, Patti Wilson đã được bác sĩ bảo rằng cô bị bệnh động kinh (epileptic). Cha của cô, Jim Wilson, là người thường xuyên tập luyện chạy bộ vào buổi sáng. Một ngày kia cô nói với cha cô “Cha ơi, con rất muốn chạy với cha hàng ngày, nhưng con sợ con sẽ bị lên cơn.” Cha cô nói với cô “Nếu con bị thì cha đã biết cần phải làm gì rồi nên đừng sợ, chúng ta cùng bắt đầu chạy.”

Đọc tiếp »

Đăng trong Bài học cuộc sống | Tagged: | Leave a Comment »

Anh có giúp tôi?

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007

 


Vào năm 1989 tại Armenia có một trận động đất lớn 8,2 độ Richter đã san bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn ba mươi ngàn người trong vòng chưa đầy bốn phút.


Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, một người cha chạy vội đến trường học mà con ông đang theo học. Tòa nhà trước kia là trường học nay chỉ còn là đống gạch vụn đổ nát.

  Đọc tiếp »

Đăng trong Bài học cuộc sống | Tagged: , | Leave a Comment »

Gia tài

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007


Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.


Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Đọc tiếp »

Đăng trong Bài học cuộc sống | Tagged: , | Leave a Comment »

Nếu ước mơ đủ lớn

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007


Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó.


Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả.

  Đọc tiếp »

Đăng trong Bài học cuộc sống | Tagged: , | Leave a Comment »