Còn được gọi là những khuôn mặt … Photoshop! Hehehe …
Ra giá đi nè! … 1 $ lần 1 … 2 $ lần 2 … 3 $ lần 3 … RẦM … thành giá!

Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 21, 2007
Còn được gọi là những khuôn mặt … Photoshop! Hehehe …
Ra giá đi nè! … 1 $ lần 1 … 2 $ lần 2 … 3 $ lần 3 … RẦM … thành giá!

Đăng trong Những khuôn mặt đắt giá | Tagged: Celebrity, face, women | 1 Comment »
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
BÍ MẬT CON GÁI
(Nguồn: Elenti’s Blog)
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe cả quãng đường dài.
Hôm trước cho bạn mượn xe, quên đổ xăng. Sức con gái đâu có khoẻ bằng con trai? Vầng trán dô bướng bỉnh nay lấm tấm “mồ hôi mẹ, mồ hôi con”. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo: không ai dám cầm tay. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vào tay con gái cà rốt biến thành hoa, mướp đắng biến thành chuột… Chẳng ai biết con gái khẽ dấu ngón tay dán kín băng Urgo. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa… Sợ bị chê là béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo 3 vòng. Con gái đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày chiến sự, stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm… Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ dấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi đi chơi một mình. Không dám vào quán cafe lạ, không dám đi xem phim, không dám về nhà muộn… Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!
Con gái làm gì cũng phải cố gắng gấp đôi con trai.
Con gái vẫn bị ăn mâm dưới trong ngày giỗ.
Con gái vẫn là người dọn dẹp sau một bữa liên hoan.
Con gái vẫn là người ngồi lắng nghe tâm sự của bạn bè dù trái tim con gái đang rên rỉ.
Con gái vẫn là người bị trách mắng nhiều hơn mỗi khi phạm lỗi.
Con gái vẫn là người đau khổ nhiều hơn mỗi khi break-up.
Con gái vẫn là người bị quản lý chặt hơn mỗi khi ra khỏi nhà…
Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm dựa.
Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn.
Và sau đây là một cái Comment vừa dài vừa “láo” mà tớ đã lọc cọc gõ cho ELENTI. Không phải muốn phản đối bài này đâu, mình cũng là con gái mừ, nhưng mà đôi khi thấy tội nghiệp mấy tên mày râu ấy quá!!!
NỖI NIỀM CON TRAI
Con trai chải đầu kỹ sợ bị chê là “gay”.
Con trai buồn, muốn khóc sợ bị chê là hèn, nhu nhược.
Con trai ít nói, mặt mày đăm chiêu sợ bị chê là “tàu ngầm mắc cạn”.
Con trai mặt mày toe toét, lưỡi “quay mòng mòng” sợ bị chê là “buôn dưa lê hơn đàn bà”.
Con trai thấp lùn, muốn đi dép cao 1 tí sợ bị chê là “hifi”(cái này mới là đáng thương, hết cách chữa bệnh “lùn”).
Con trai hay giặt đồ, rửa bát, nấu cơm … sợ bị chê là chỉ thích làm việc nhỏ, không biết làm việc lớn.
Con trai đi chơi với bạn gái, “túi thì hẻo” mà “nàng thì lì”, muốn tiết kiệm tiền ăn tháng sau, sợ bị nàng chê “đồ nhà quê, không có tiền mà đòi cua bà”.
Con gái đến trễ cả tiếng chỉ cần nhoẻn miệng cười là “tự xí xoá”, con trai đến trễ 5 phút liền phải mang danh “Không biết giữ lời hứa”.
Con trai “đã có chủ” đi cùng đường với bạn nữ cùng lớp, lập tức má sưng vù và … “Huhu, đồ Sở Khanh”…
Tóm lại,
Con trai làm gì cũng phải nghĩ đến “sĩ diện” gấp đôi con gái.
Con trai vẫn luôn là người phải cố sức giấu giếm “trái tim yếu đuối” của mình.
Con trai vẫn là người bị coi thường nhiều hơn mỗi khi không hoàn thành nhiệm vụ.
Con trai vẫn phải là người trần thân gắng gượng đưa người yêu về KTX dù hôm đó có bệnh gần chết.
Con trai vẫn là người luôn phải tìm mọi cách chứng minh bản lĩnh của mình để không bị khinh thường.
Và, con trai dù có mạnh mẽ đến đâu, vẫn có lúc cần đến một điểm tựa, mà nào ai có hiểu?
Khi tôi là con trai, tôi sẽ mong mình lại được làm con gái!!!
TÔI LÀ CON GÁI, VÀ CÁM ƠN TRỜI PHẬT ĐÃ CHO TÔI ĐƯỢC LÀM CON GÁI!!! (Để dễ nhõng nhẽo í mà, híhíhí!!!).
Đăng trong BÀI VIẾT CỦA TUI!, Phái mạnh, Phái đẹp | Tagged: Men, Mixture, women | Leave a Comment »
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007
Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên…
Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.
Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.
Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.
Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được- quái vật mà) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.
Và câu hỏi đó là : “Phụ nữ thật sự muốn gì?”
Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.
Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời .
Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt…
Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.
Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.
Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.
Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình”.
Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.
Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự.
Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.
Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.
Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:
Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?
Hay là ngược lại nhỉ, học ở Bách Khoa bao năm rồi ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?
Adam2 đã nghĩ ra câu trả lời cho mình, trước khi nhìn xuống dưới, nếu bạn là 1 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời, ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không .
o O o
Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy “tự quyết định lấy số phận của mình”. Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.
Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì???
Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu…
Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, từ sâu bên trong cô ta vẫn là…: “một mụ phù thuỷ“.
Theo VietnamNet
Đăng trong Phái đẹp, Truyện cười | Tagged: funny, women | Leave a Comment »
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007

Đã 10 năm trôi qua kể từ sau tai nạn ô tô kinh hoàng cướp đi mạng sống của Công nương Diana, nhưng những ký ức về bà chưa bao giờ nhạt phai trong trí nhớ của tất cả người dân thế giới. Bởi đơn giản ở bà là sự hội tụ của vẻ đẹp thể xác lẫn tâm hồn…
Xin gửi đến những hình ảnh đẹp nhất của bà khi còn sống – những hình ảnh mà không ai có thể quên và không bao giờ được phép quên về người phụ nữ tuyệt vời này – nhân dịp kỷ niệm 10 năm ngày mất của bà (31 tháng 8 năm 1997) và cũng xin mạn phép sử dụng cái tên Lady Di (cách gọi thân mật của Công nương Diana) trong suốt bài viết.
Câu chuyện cổ tích bắt đầu!
Ngày 22 tháng 6 năm 1981 – Bước ngoặt định mệnh: Cô gái 19 tuổi với chiếc cằm và gò má rất đẹp, xuất thân từ tầng lớp quý tộc này, chính cô cũng không thể ngờ chỉ hơn 1 tháng sau đó cô trở thành Công nương của xứ Wales. Ngày 29 tháng 7, Diana chính thức bước vào một cuộc đời mới, một vai trò mới mà chắc chắn ở tuổi 19, cô chưa thể đủ độ chín chắn để đảm nhận. Dẫn đầu trong đám rước phô trương được tường thuật trực tiếp trên truyền hình với số lượng khán giả ước tính lên đến 600 triệu người, chắc chắn Lady Di thời đó phải hết sức ngỡ ngàng với những gì mà giai cấp quý tộc mang lại cho cô.
Ngày 03 tháng 8 năm 1981 – Đám cưới hoàng gia: Trong niềm hân hoan vui sướng trên quốc đảo “mặt trời không bao giờ lặn” này, hàng triệu người dân Anh như tạm quên đi mọi nỗi lo, mọi rắc rối ở Ireland, để đổ xuống đường chứng kiến một câu chuyện cổ tích biến thành sự thật. Trước sự theo dõi của khoảng 750 triệu người xem trên toàn thế giới, Thái tử Charles – người thừa kế ngai vàng 32 tuổi của nước Anh, nắm lấy tay cô dâu rạng ngời, Lady Diana Spencer, 20 tuổi, trên đường từ nhà thờ thánh Paul về Cung điện Buckingham. Chiếc biển “Just married!”/ Mới cưới được gắn sau xe chở hai người đi hưởng tuần trăng mật như một lời khẳng định “hạnh phúc mãi mãi”.
Ngày 16 tháng 8 năm 1982 – Niềm hạnh phúc làm mẹ: Sự ra đời của hoàng tử nhỏ, Williams, như minh chứng cho tình yêu và cuộc sống hạnh phúc ít ra trong cách thể hiện của Thái tử và Công nương. Bác sĩ Robert Runcie là người đầu tiên vẩy nước thánh lên đầu cậu bé xinh xắn này trong Music Room thuộc Cung điện Buckingham với một niềm vinh dự lớn lao. Rồi một ngày kia đứa trẻ nhỏ bé này sẽ trở thành một Ông vua của nước Anh. Còn thân mẫu của cậu, Lady Di thì vô tư đùa rằng “thằng bé lớn lên sẽ trở thành một nhà diễn thuyết tài ba”.
Ngày 14 tháng 1 năm 1985 – Nỗi bất hạnh hoàng gia: “Tất cả những gia tộc hạnh phúc đều giống nhau, nhưng một gia tộc bất hạnh thì lại bất hạnh theo một cách riêng của nó”, Leo Tolstoy từng viết về giới quý tộc Nga như vậy. Nhưng hồi đó ở London, hoàng gia Anh dường như che giấu được “điều bất hạnh” của chính họ bằng một sự hài hòa giả dối. Ẩn sâu dưới sự giả tạo, đó là mối thù giữa nhà Windsor (gia đình đằng chồng nhà bà cô Anne, em gái của Thái tử) và gia đình Thái tử Charles.
Ngày 16 tháng 7 năm 1990 – Cô bảo mẫu trong sáng: Một hình ảnh của Lady Di mà không ai có thể quên: Đó là hình ảnh của một cô giáo mầm non tuổi mới đôi mươi, một tay bế một đứa trẻ, tay kia dắt tay một đứa bé khác, e thẹn không dám nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh. Một hình ảnh ngây thơ ngay tự trong bản thân của nó, ngây thơ đến nỗi, cô gái trong bức hình không hề để ý đến ánh nắng đang xuyên qua làn váy mỏng của mình. Bức ảnh đã khiến cả thế giới phải ngẩn ngơ! Cô gái trong sáng đó không lâu sau sẽ trở thành Nữ hoàng.
Ngày 29 tháng 6 năm 1992: Theo lời của một người bạn, người phụ nữ phủ bóng đen lên cuộc đời của Lady Di chính là Camilla Parker Bowles, một người phụ nữ không có điểm gì đặc biệt (không xuất thân từ dòng dõi quý tộc) nhưng lại là nguyên nhân chính của những nỗi bất hạnh sau này đối với Công nương Diana. Trong một thời gian dài, báo chí Anh tràn ngập những câu chuyện xoay quanh cảnh ghen tuông vô lý của Camilla trước cuộc hôn nhân của Thái tử Charles & Công nương Diana và sự đối đầu đầy thù địch giữa hai người đàn bà.
Ngày 30 tháng 11 năm 1992: Cuốn phim dài tập về cuộc hôn nhân của Thái tử và Công nương xứ Wales cuối cùng đã đi đến hồi kết, sau bao lần đạt đỉnh cao trào, trước sự ngỡ ngàng của hàng triệu người xem. Thái tử Charles có lẽ là người chịu sự chỉ trích nhiều nhất của búa rìu dư luận. Ông đã từng tính đến việc nhường ngôi cho cậu con trai William, lúc đó mới 10 tuổi.
Ngày 4 tháng 12 năm 1995 – Những lời thú tội thành thật: Đối với nhiều người, hành động phản bội trong hôn nhân của Thái tử Charles là một đòn chí mạng vào nền quân chủ, “một cuộc khủng hoảng lớn nhất từ trước đến giờ”, theo lời miêu tả của tờ Daily Mail của London. 3 năm sau khi cho phép nhà báo Andrew Morton ghi lại nỗi thống khổ của mình trong cuốn tự truyện bán chạy nhất, và 18 tháng sau buổi phỏng vấn “không trung thực” của Thái tử Charles trên truyền hình, Công nương Diana chính thức công khai cuộc chiến của bà với chồng.
Trong một lần phỏng vấn thân mật với phóng viên Martin Bashir của đài BBC, Lady Di, 34 tuổi, thú nhận bà từng có một mối tình lãng mạn với James Hewitt, 37 tuổi, một quân nhân trong đội kỵ binh hoàng gia. Cũng trong lần xuất hiện này, Công nương cho biết cuộc hôn nhân của bà càng không hạnh phúc thì bà càng không muốn sớm kết thúc nó như nhiều người mong muốn. Động thái này của bà nhằm đẩy Thái tử Charles đến hai lựa chọn: một là, khẳng định mình là đồ vô lại, một kẻ phản bội không hơn không kém và hai là, xuất hiện trước công chúng như một kẻ hèn nhát. Bà tuyên bố: “Tôi sẽ chiến đấu cho tới cùng bởi tôi tin rằng tôi có nghĩa vụ phải hoàn thành và có hai đứa con phải nuôi dưỡng”.
Ngày 23 tháng 8 năm 1997 – Thêm một mối tình: Hai người ngồi lặng lẽ tại một chiếc bàn trong một góc kín của nhà hàng Lucas Carton ở Paris vào ngày 25 tháng 7: họ nhìn nhau không chớp mắt, tay đan tay và miệng mỉm cười. Người phụ nữ tóc vàng, có dáng vẻ thượng lưu và rất dễ dàng có thể nhận ra, còn người đàn ông tóc đen dày và rất điển trai.
Công chúng không phải chờ đợi lâu, hai tuần sau lần hẹn hò bí mật đó, tờ Sunday Mirror của Anh phát hành một serie ảnh được chụp tại vùng duyên hải Sardinia. Những bức hình kèm thông điệp “Công nương duyên dáng nhất thế giới đã có người đàn ông mới” sau vụ ly dị đình đám với Thái tử Charles. Bức ảnh được chộp bởi tay săn ảnh người Ý trong đó Lady Di, 36 tuổi, và Dohi Al Fayed, 42 tuổi, con trai của Mohamed Al Fayed – ông chủ của tập đoàn Harrods – trông rất tình tứ bên nhau. Đây là lần đầu tiên kể từ khi ly dị bà xuất hiện cùng một người đàn ông và chính Diana cũng không một lần lên tiếng bác bỏ sự thật này.
Ngày 1 tháng 9 năm 1997 – Câu chuyện cổ tích đã kết thúc: Đối với người chồng cũ của bà, Thái tử Charles, cũng như đối với tất cả mọi người trên thế giới, cái chết của Công nương Diana – “Bông hồng xứ Wales” – là một cú shock kinh hoàng.
Ngày 1 tháng 9 năm đó, sau khi Lady Di, 36 tuổi, và người tình Dohi Al Fayed, 42 tuổi, qua đời trong một tai nạn ô tô ở Paris, Thái tử Charles thẫn thờ như người mất trí trên những ngọn đồi quanh Balmoral, lâu đài của Nữ hoàng tại Scotland. Cơn ác mộng của ông kéo dài: Cứ đêm xuống, ông lại đắm chìm trong rượu martini, gọi điện tâm sự với bạn bè trong đó có cô tình nhân Camilla. “Không một ai có thể tưởng tượng được rằng ông lại hoang mang và bối rối đến như thế”, tờ Mail viết, “ông tự hỏi chính mình nhiều lần rằng tại sao một người con gái trẻ đẹp và trong sáng như khi ông cưới lại có thể kết thúc cuộc đời của mình trong một tai nạn ô tô ngớ ngẩn”.
Thi thể của Diana nằm trong cung điện thánh James khiến cả thế giới đặt ra cùng một câu hỏi: “Liệu cuộc đời này còn tạo ra được những điều tốt đẹp hơn?” Cái chết của Lady Di không chỉ để lại nỗi buồn đối với gia đình bà, đối với cả hoàng gia mà còn để lại nỗi tức giận trút lên đầu những tay săn ảnh và báo giới, những người đã không để cho bà được yên kể từ khi bà trở thành Công nương.
24H.COM.VN
Đăng trong Không cụ thể | Tagged: Celebrity, women | Leave a Comment »
Đăng bởi HằngNga on Tháng Mười Hai 18, 2007
Xem phim Hàn, những cô nàng phản diện luôn khiến tôi thích thú. Bỏ qua việc họ thành cái phông đen để làm nổi bật lên vẻ trong trắng, ngây thơ của nhân vật chính, nếu chịu khó để ý một chút bạn sẽ thấy những cô nàng phản diện cũng có rất nhiều ưu điểm ăn đứt “đào” chính.
(Park Sol Mi – “chuyên trị” vai phản diện trong ‘Một cho tất cả’, ‘Bản tình ca mùa đông’ được khán giả ưu ái tặng cho cái tên “kẻ phá đám đáng yêu”.)
Đăng trong Phái đẹp, Điện ảnh | Tagged: Film, women | Leave a Comment »