HằngNga, tui iu em lắm!!! ;))

Style: Lãng mạn…Trong sáng…Vui tính…Thân thiện…Kết bạn mọi nơi…!!! Welcome!!! ^__^

Chúng ta không cần phải hoàn hảo

Posted by HằngNga on Tháng Mười Hai 19, 2007

Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ khi ta hoàn hảo ta mới xứng đáng được yêu thương. Chính suy nghĩ sai lầm này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên: “Đời là bể khổ”. Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng trở nên tốt đẹp hơn, nhưng đã là “nhân” (không phải Nhân) thì phải “vô thập toàn”. Khi phạm sai lầm, ta bị dằn vặt, lo sợ, sợ không còn được kính trọng, được đề cao, và sợ nhất là không còn được yêu thương nữa. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, còn không nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm rằng mình thật vô dụng và bất tài.

Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình tròn một cách hoàn hảo đến từng milimet của mình. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy nó bỗng thấy mình bị mất một góc lớn hình tam giác.

Buồn bực, vòng tròn khăn gói lên đường tìm mảnh vỡ bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang khoe hương toả sắc bên vệ đường, nó thủ thỉ tâm tình cùng sâu bọ, nó tận hưởng ánh nắng Mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được rất nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa vặn cả, và thế là nó lại tiếp tục cuộc tìm kiếm. Một ngày kia vòng tròn tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sung sướng đến run người, giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa, sao nó lăn nhanh thế, nhanh đến nỗi những bông hoa bên đường nhoè đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò của sâu bọ thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra rằng thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi.

Bài học mà cái vòng tròn tặng chúng ta là: thật kỳ lạ là khi ta mất đi một chút gì đó ta lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại chính là kẻ nghèo túng. Anh ta không bao giờ biết thế nào là ước mơ, hi vọng, là nuôi dưỡng ước mơ về một ngày mai tươi sáng. Anh ta sẽ không bao giờ biết cái cảm giác sung sướng khi được ai đó yêu thương và mang đến cái anh tha thiết mong muốn mà không có được.

Cuộc sống không phải là cái bẫy được đời giăng ra để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó giống như mùa bóng, khi đội mạnh nhất thậm chí cũng bị thua đến một phần ba các trận đấu và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.

Hãy chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ niềm hạnh phúc với kẻ khác, đủ thông minh để biết rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta, khi ấy ta đã đạt được sự toàn mỹ mà rất nhiều người không dám mơ đến.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: