HằngNga, tui iu em lắm!!! ;))

Style: Lãng mạn…Trong sáng…Vui tính…Thân thiện…Kết bạn mọi nơi…!!! Welcome!!! ^__^

Oprah Winfrey – Những bài học cuộc sống (1-3)

Posted by HằngNga on Tháng Mười Hai 22, 2007

 

THỜI GIAN


Hãy bảo vệ thời gian, nó chính là cuộc sống của bạn. Câu hỏi không phải là “Bạn bận rộn đến đâu?” mà là “Bạn bận rộn vào những việc gì?”

Tôi giờ đây quan tâm tới thời gian hơn bao giờ hết. Nó là một điều gì đó mà khi bước vào tuổi ngũ tuần khiến bạn như vậy, tôi đoán thế.

Tận sâu thẳm bên trong, tôi cảm nhận được gần như một cách sâu sắc rằng mình chỉ còn lại một khoảng thời gian hạn hữu nữa thôi, và cái cảm giác ấy thâm nhập vào mọi việc tôi làm và chi phối cách phản ứng của tôi trong mọi thời khắc. Tôi đã ý thức và trân trọng nhiều hơn với mỗi bài học kinh nghiệm, mỗi buổi sáng thức dậy (trời, tôi vẫn còn đang được ở đây; tôi lại có một cơ hội khác ngày hôm nay để hoàn thiện những gì sai trước đó). Tôi cố gắng đón nhận tất cả mọi cảm giác ấy, thậm chí cả những khi chúng tiêu cực, và xem nó có quan hệ thế nào với những việc tôi đã làm trước đó: tôi tin rằng không một điều gì là nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân bạn.

Cái mà tôi biết chắc chắn đó là việc bạn sử dụng thời gian ra sao nói lên con người bạn là như thế nào.

Tôi cố gắng để không phí phạm thời gian – vì tôi không muốn để phí phạm bản thân mình. Tôi cố gắng để những người với tinh thần ảm đạm không chiếm bất kể một chút thì giờ nào của tôi. Tôi đã rút ra được điều đó bằng một bài học đau đớn, sau khi đã cho đi hàng giờ của bản thân và thời gian, mà thực chất là một khi bạn nghĩ về nó. Kinh nghiệm dạy tôi rằng nếu bạn để bản thân bị cuốn sâu vào những rắc rối, nan giải của những người như thế, thì sự u ám trong họ sẽ đổ bóng nơi ánh sáng mà bạn cần cho bản thân và cho những người khác.

Tôi tin rằng giành cho bản thân bạn những khoảng thời gian để chỉ tồn tại mà không sống là cần thiết để hoàn thành sứ mạng làm một con người. Với tôi đó là những ngày Chủ Nhật. Đôi khi đó là ở nhà cả ngày trong bộ đồ ngủ, đôi khi đó là những buổi lễ nhà thờ dưới các tán lá, gần gụi với cỏ cây thiên nhiên…phần lớn mọi khi tôi chẳng làm gì cả – những việc lặt vặt, tôi gọi thế – và để cho cơ thể và trí óc tôi xả hơi sau sáu ngày bị dội bom tinh thần không ngừng nghỉ.

Thật vậy, nếu tôi không làm như thế, tôi sẽ bị nổ tung mất, trong một cơn suy sụp tinh thần kinh khủng. Và mỗi khi tôi để lỡ một ngày Chủ Nhật, tôi nhận thấy tính khí của mình thay đổi một cách rõ rệt trong cả tuần còn lại. Tôi tin chắc rằng bạn không thể cho và cho đi mãi mà không nhận lại chút gì cho bản thân cả.

Kết cục là bạn sẽ trở nên trống rỗng, hoặc nếu đỡ hơn, là bạn sẽ không làm được nhiều điều như bạn có thể cho bản thân, gia đình và công việc của mình. Hãy nạp đầy năng lượng cho bản thân mình, và vì bản thân mình trước. Và nếu bạn nghĩ rằng bạn không có thời gian để làm việc đó, thì có nghĩa là bạn đang thực sự nói rằng, “Tôi chẳng có cuộc sống nào để sống và dành cho bản thân mình cả.” Và nếu như bạn không có cuộc sống nào để dành cho chính mình, thì tại sao bạn lại ở đây?

 

 

TỰ TIN

Hãy tìm dòng chảy đó và theo nó. Bạn sẽ không thể đi sai được. Thậm chí nếu ngay cả khi bạn cảm thấy không thoải mái hoặc lúng túng, cũng đừng cố lội ngược dòng. Hãy đổi hướng đi. Tìm dòng chảy và theo nó.

Chuyển động theo dòng đời giúp tôi cảm thấy vô cùng tự tin bởi tôi biết rằng có một sức mạnh lớn hơn tôi – nhịp điệu tự nhiên của vạn vật điều khiển mọi thứ ngoài khả năng của tôi. Tôi đặt niềm tin vào nó và tin tưởng một điều rằng cho dù cho có bất kể chuyện gì xảy ra, cuối cùng tôi cũng sẽ được an toàn. Tôi tin rằng đó chính là nền tảng của sự tự tin. Tôi ý thức được rằng mình còn là rất nhiều thứ khác nữa không chỉ với mỗi tính tình, thân thể và hình tượng bản thân.

Cuộc sống là mênh mông, nó rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta có thể cảm nhận và tưởng tượng được. Ngay cả trong những khi tôi ở trạng thái thiền sâu nhất hay những khoảng khắc khi tôi nhận thức một cách tỉnh táo nhất, tôi cũng chỉ có thể cảm nhận được một phần rất nhỏ của tất cả những gì đang tồn tại xung quanh. Mỗi khi bắt gặp bản thân mình đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn, tôi lại nghĩ đến câu thơ của Maya Angelou trong bài “Những người bà của chúng ta” (“Our Grandmothers”): Tôi tiến về phía trước, một mình, và đứng như cả vạn người. Tôi nghĩ tới tất cả những người sinh ra trước tôi đã phải chịu đựng những thử thách mà có thể làm gục ngã hầu hết tất cả chúng ta trong cuộc sống an nhàn nơi đô thị này, và tôi nhận ra rằng tôi không phải là người đầu tiên phải đối mặt với những thử thách lớn lao. Ông bà tổ tiên ta đã từng làm được điều đó trước đây. Tôi cũng có thể làm lại được, thậm chí có thể còn tốt hơn.

 

LÀM SAO ĐỂ TRỞ NÊN HẠNH PHÚC HƠN

Đứng tại Lễ trao giải Sự lựa chọn của Công chúng, tôi nhìn xuống đám đông và nghĩ, ôi Chúa ơi, cuộc đời này thật không thể nào tin được! Tôi được làm công việc mà khiến bản thân cảm thấy hứng thú, trọn vẹn, và hạnh phúc. Tôi lại còn được ca ngợi và khen thưởng vì nó. Điều đó mới tuyệt vời làm sao? Khá là tuyệt vời đấy, để tôi nói bạn nghe.

Và nó tuyệt vời ở chỗ tôi được là “lựa chọn của công chúng” là bởi ngay từ đầu tôi đã lựa chọn cho chính bản thân mình trước. Tôi hồi tưởng lại chính cái khoảnh khắc khi tôi có quyết định ấy – tôi đang mặc cái gì ( một cái áo len cổ lọ xanh da trời với cái quần Anna Klein đen), tôi đang ngồi ở đâu (trong phòng làm việc của ông chủ tôi), cái ghế trông thế nào và có cảm giác ra sao (có vẽ hoa trang trí màu nâu, quá nông và dày cộm) – khi ông chủ của tôi, người quản lí chung, nói với tôi, “Cô sẽ không có cách nào có thể đánh bại được Donahue để thành đạt ở Chicago đâu. Ở đó là sân nhà của ông ta. Cô đang dấn thân vào một bãi mìn và cô thậm chí còn không thể nhìn thấy được nó nữa. Cô đang tự tay giết chết sự nghiệp của mình.”

Ông chủ sử dụng hết mọi chiến thuật mà ông ta có thể vẽ ra được để lôi kéo tôi ở lại – thêm tiền, một xe công ty riêng, một căn hộ mới, và cuối cùng, cả dọa dẫm: “Cô chắc chắn là sẽ thất bại.”

Tôi lúc đó cũng không biết là ông chủ có đúng hay không. Tôi không có cái tự tin ở tuổi đời 29 để tin rằng tôi sẽ có thể thành công trước một đối thủ đang được ái mộ như vậy. Tuy nhiên tôi khi đó cũng thực sự có niềm tin ở bản thân mình và biết rằng tôi có thể thành công trong cuộc sống. Và nếu nó không phải là làm truyền hình, thì tôi cũng sẽ có thể thành công trong một ngành nghề nào đó khác.

Tôi cố gắng hết sức lấy tinh thần để nói với ông chủ trước khi đứng dậy và cất bước, “Ông nói đúng, tôi có thể sẽ không được toại nguyện và tôi có thể đang đi vào một bãi mìn mà không ngờ tới. Nhưng nếu chúng không giết chết tôi, thì ít nhất tôi cũng sẽ có thể tiếp tục trưởng thành. Ở đây tôi đã trưởng thành hết mức mà tôi có thể rồi. Tôi bắt buộc phải tiếp tục cuộc hành trình thôi.”

Ngay tại cái khoảnh khắc ấy, tôi đã lựa chọn hạnh phúc. Đó không chỉ là cái cảm giác thỏa mãn trong chốc lát mà tôi cảm thấy vì mình đã dám đứng lên cho bản thân, mà nó còn là sự hạnh phúc bền lâu vẫn ở bên tôi mỗi ngày bây giờ đây vì tôi đã quyết định để không sợ hãi và tiến về phía trước.

Tôi tin chắc rằng tôi đã tạo nên sự hạnh phúc bằng cách lựa chọn. Và tôi biết rằng nó thật sự không phải chỉ một sự lựa chọn thôi mà lại làm nên chuyện – mà đó là tất cả một loạt các lựa chọn nho nhỏ sẽ đưa lối cho bạn đến với cái thời điểm cuối cùng, khi mà bạn có thể đứng lên mạnh mẽ và quả quyết với bản thân và với tiếng gọi của cuộc sống đang kêu tên bạn.

Cách để lựa chọn hạnh phúc là hãy làm theo những gì là đúng, là thực, và là sự thật đối với bạn. Bạn không thể nào hạnh phúc khi sống giấc mơ của một ai đó khác. Hãy sống giấc mơ của chính bạn. Và bạn sẽ chắc chắn biết được ý nghĩa của hạnh phúc.

 Đoàn Trang dịch

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: